Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

MỘT KIỂU KINH DOANH ( PHẦN 15 -2)



 NẤC THANG THỨ 2. -  NHỮNG NGƯỜI BẠN FB1
-         676 bạn, một con số không nhỏ, cho dù làm bài toán xác suất thì cũng phải được 1/10 dùng sản phẩm. Đấy là mình tính khiêm tốn, mình tin mình có thể được nhiều hơn. Bắt đầu từ ai trước nhỉ ?
À, Anh Bạch Thủ Sầu Lang , sau khi nghe mình xong có thể anh ấy sẽ nói thế này.
- Chú nhìn thấy Anh cần thiết phải dùng cái này à ? -  tất nhiên là mình im, anh ấy lại nói tiếp.
- Bao nhiêu năm làm công dân mạng mà Quan Họ vẫn mộc mạc quá. Rồi anh cười rung râu, mình cũng bẽn lẽn cười theo, rồi xin phép anh mình về.
Mình biết khó khăn đấy nhưng mình vẫn phải tin, niềm tin sẽ khiến mình chiến thắng.
Người tếp theo mình đến sẽ là chị Huong Thanh, vừa gặp chị ấy, chị ấy đã bảo: Chị cũng đang định mời em, em dùng đi. Hai chị em sẽ cùng cười và mình sẽ xin phép để đi tiếp thị trước kẻo chị ấy lại tranh mất.
-         Mình tuy có chút bối rối nhưng không sao, làm cách mạng phải bao gian khổ mới thành công, mới chút khó khăn đã nản, Mình đến nhà ai đây. Đúng rồi, Già Làng Trường Ngô Xuân , già mà sử dụng thì cứ gọi là khoảng 500 thành viên Ngô Bắc sẽ dùng theo, Kim cương đang trong tầm tay.
- Hố Hố, điệu cười quen thuộc của Già, chú phải để các em nó kiếm ăn chứ, anh rượu suốt chưa kịp dùng đâu, trong họ mình cũng có người mời già rồi. Đương nhiên mình không thể ép già được, không sao mình vẫn còn nhiều bạn. Bây giờ đến cụ Hoai Nikon, có thể cụ sẽ không dùng, nhưng không sao, có vào hang mới bắt được cọp. Vừa gặp cụ ,mới nói với cụ chưa hết câu cụ đã khà khà.
- Cụ ngồi đây với em, mỗi người làm 5 cốc bia rồi nói chuyện sau. Mình lại cười ngượng.
Thôi em về đây, cụ làm việc tiếp đi. Đấy muốn tiết kiệm thời gian thì mình lại phải đi tìm đối tác khác luôn. Đến hẳn chỗ khó khăn nhất, biết trước cụ ấy sẽ không mua nhưng mình phải hi vọng.
Chờ mãi thì cũng thấy được cái status của cụ ấy.
- Mình đang càphê ở tầng 72 Kangnam, bạn nào rảnh đến đây càphê.
-         Cụ ấy là Tiên Ông, mới nhìn thấy mình cụ ấy đã cười nói.
- há há, tôi biết ngay mà từ cái hồi cụ mở Mua dùm, Bán giúp là tôi đoán cụ kinh doanh đa cấp. Chả chờ cụ ấy gọi cà phê mình đã vội chạy đi. Mình đã hoang mang rồi, niềm tin vào Kim Cương đã bắt đầu nhạt , nhưng dù sao thì vẫn cứ phải tin, mình chạy đến tìm bạn Vũ Thái Dũng, dù chưa gặp bao giờ ngoài đời thì ngày nào chả gặp trên ti vi, với bạn này mình sẽ không mời mua, mình sẽ ờ bạn ấy đi ăn một bữa thật sang trọng rồi bảo bạn ấy đăng ký thành viên. Chỉ cần cái gật đầu của bạn ấy thôi thì mình coi như là tỷ phú, vì fan hâm mộ của bạn ấy ở khắp đất nước.
Rình mãi ở cổng truyền hình cũng gặp được bạn ấy, nghe mình nói bạn ấy đã nhăn mặt.
- Anh ơi em vội lắm, không có thời gian đâu. Em còn chuẩn bị phải lên sóng đây, bài vở còn chưa cả thuộc hết, mặt bạn ấy nhăn nheo, mình cũng nhăn nheo theo.
Ừ thôi vậy, mình lại nổ xe máy chạy đi.
-         Giấc mơ của mình lại tiếp tục.
Sự mệt mỏi bắt đầu gặm nhấm đến mình, không ngờ sự kinh doanh bây giờ lại khó khăn đến vậy. Đổ cho đầy bình xăng rồi gọi điện:
Alô, Huy Zozo à, em đang ở đâu.
- Em tận cà mau cơ. Có chuyện gì không anh ?
- À không, tưởng chú ở nhà có cái này hay lắm.
Mình nói thế thôi, chứ coi như cơ hội tuột rồi,
- Này cái ông kia, có tắt ngay điện thoại không, có muốn bị phạt 5 triệu không ?
Mình đi vội về nhà.
Mỏi lắm rồi, không đi nữa, hình như hôm nay là ngày đen.
Về nhà, mở máy tính : Loan Tran đang online.
Thế là vào chat.
- Chào em
-Em chào anh.
- Em khỏe không ?
- Em hơi mệt.
À, Anh có cái này muốn tặng em.
- Cái gì vậy ?
-Thực phẩm chức năng. Em dùng xem khỏe người đẹp da.
- Em dùng rồi, thành viên từ 2 năm nay rồi.
à, ừ thế hả. Chán nhỉ.
thôi, anh chào em.

...
bibi.
-         - Cứ tưởng các bạn trên mạng ảo ngây thơ như mình. Mình phải thay đổi chiêu thức kinh doanh. Đi tặng.
Đúng rồi, đi tặng sao mình lại có thể u mê thế nhỉ, đúng là không học về kinh tế, dốt quá thể tả, muốn bán được hàng thì phải biết cho quan hệ rộng, nhưng cho thế nào? cho ai?
Trước tiên ,phải cho những người đẹp trước, những người nổi tiếng, vì khi ấy mọi người sẽ biết sản phẩm của mình.
search trên google tìm đến địa chỉ nhà Phuong Chanel, đây rồi, nhà đẹp quá. May quá đúng lúc chủ nhà có nhà, hôm nay sao mà may mắn thể nhỉ.
Bấm chuông cửa, Kính -coong.
Một người phụ nữ đài các bước ra, ôi xinh quá. đẹp hơn cả trong ảnh.
Mình lịch sự.
- Chào chị.
- Dạ, anh hỏi ai ?
À, mình là Ngô Duy Phương ,bạn trên FB với Phương
- À, em nhận ra rồi.
nàng cười tươi như hoa.
- Bạn đang có khách à?
- Dạ vâng, Anh Đàm Vĩnh Hưng vừa ra chơi, có cả Chị Thanh Lam nữa.
-Xin lỗi, làm mất thời giờ của em quá.
Không sao, nàng vẫn duyên dáng như thường ngày.
Mình quên béng mất nhiệm vụ của mình. Nhìn làn da trắng đẹp của nàng mình mới nhớ ra.
- À công ty anh có mấy sản phẩm chức năng, anh muốn tặng em cũng là để quảng bá.
Mình run run đưa ra cái túi đỏ ,trong có 3 lọ Sp.
Nàng khẽ nhau mày.
- Em cám ơn, nhưng nhà em nhiều sản phẩm cao cấp lắm mà em không dùng. Anh có lấy em tặng thêm cho.
Mình đỏ bừng mặt, lần đầu tiên tặng quà bị từ chối.
Cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh mình nói.
- Em vào tiếp khách đi ,anh về.
Hôm nay là một ngày đẹp trời, mình đã gặp may mắn mặc dù bị từ chối không nhận sản phẩm của nàng Phuong Chanel nhưng không sao, gặp được ngừoi mình ngưỡng mộ là vui rồi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét