Nó
thấy mình lấy điện thoại ra xem đồng hồ sợ mình bỏ về sớm nó bảo:
Chuyện
chính đã vào đề đâu? Bây giờ nghe tôi kể hết cuộc tình ngang trái đầu tiên của
tôi,
chuyện
tiếp tục của nó thì cả làng đều biết, từ trong nhà hai đứa rò gỉ các thông tin,
rồi đến khi cãi nhau hang xóm đều biết. Chỉ có điều xem người trong cuộc nói
xem có như bên ngoài mọi ngừơi đánh giá không?
-
Ừ tiếp đi – mình nói với nó.
Sau
đó một tháng thì con Hạnh biết là mình có thai, nó dấu với mọi người và chỉ nói
với Thằng Bình biết, Thằng Bình chẳng buồn, cũng chẳng vui, có vẻ thờ ơ.
Con
Hạnh bảo Thằng Bình .
-
Chúng mình cưới nhau anh nhé !
Thằng
Bình bảo.
-
Nhưng mà bố mẹ em không đồng ý cho lấy anh, bao nhiêu
lần đuổi anh về còn gì.
-
Nhưng mà cái thai của em là do anh, anh phải có trách
nhiệm. Mặt nó nhìn như muốn khóc.
Con
Hạnh muốn thằng Bình trực tiếp đến xin lỗi bố mẹ nó và bảo bố mẹ thằng Bình có
cơi trầu để dạm ngõ. Thằng Bình cũng chả có gì là dứt khoát hay quyết tâm.
Con
Hạnh không nói được thằng Bình nó định đi bỏ luôn cái thai đó, ý định của nó chưa
được thực hiện thì mẹ nó phát hiện ra.
Bà
Dung, mẹ con Hạnh là giáo viên dạy cấp một, chồng bà thì làm cán bộ huyện phụ
trách ngành văn hoá. Gia đình nhà bà không phải giàu có nhất làng nhưng cũng rất
khấm khá. So với những gia đình quanh năm làm ruộng thì nhà bà xứng đáng gọi là
gia đình tri thức.
Thấy
biểu hiện của con Hạnh có vẻ không bình thường, thỉnh thoảng đến bữa ăn cơm nó
lại kiểu oẹ oẹ rồi chạy xuống nhà vệ sinh, đã thế thỉnh thoảng lại ra cây khế
sau vuờn vặt vài quả khế chua về chấm muối, cái điều mà bình thường nó chả mấy
khi động tới.
Bà
Dung bị rời khỏi ngành khi bà sinh thêm đứa con thứ 3, hai đứa trước là gái ở
quê mà không có đứa con trai thì hàng xóm nó cứ nói đểu thì cũng chẳng yên. Vì ông
Chồng làm cán bộ huyện do đó ngừoi ta cũng cho nghỉ mất sức, không phải mang tiếng
bị đuổi.
Bà
Dung cho gọi con Gái vào phòng rồi tra hỏi.
-
Mày có thai phải không ?
-
Con Hạnh sợ dúm dó.
-
Dạ.
-
Với ai . Bà Dung hầm hầm.
-
Dạ.. dạ với Anh Bình con Ông Mộc
-
Trời ơi- Bà gào lên !
-
Đúng là nuôi ong tay áo. đồ ngu. Bao công nuôi dạy mày
ăn học thế là đổ xuống sông, xuống biển rồi.
Ông
Tích thấy vợ nói to, sợ hàng xóm nghe tiếng, quay vào mắng vợ.
-
Bà có im đi không, từ từ tìm cách giải quyết.
-
Tôi không im được, nó đang bôi tro trát trấu vào mặt
gia đình mà ông vẫn bình tĩnh được à.
Con Hạnh khóc thành tiếng, cứ tu tu như đứa trẻ con,
không ai hiểu được nội tâm của nó. Bố nó làm cán bộ, nói như thánh, như tướng,
có mấy bài diễn văn hay phát biểu ở hội nghị thì cũng phải nhân viên viết cho,
nhiều khi đọc còn nhầm. Tuy đồng lương của ông thấp nhưng thỉnh thoảng nhà nó cũng
hay được người ta biếu quà, quà thì có đủ loại, lúc thì gói bánh, lúc thì cái cặp…
nhưng trong đó đều có thêm cái phong bì.
Mẹ nó vẫn tiếp lời.cay nghiệt.
-
Cha mày, ngu lắm con ơi. Bao nhiêu đứa giàu có, con nhà
các bác lãnh đạo cũng ướm hỏi không ưng bây giờ lại dính vào cái thằng mất dạy
này.
Bố Thằng Bình – Ông Mộc, đi làm công tác xa ,làm công
nhân xây dựng cho một công ty chuyên thuỷ điện nào đấy, cả năm chỉ về một hai lần,
mà về thì cũng chả có tiền lại hay đánh chửi anh em nó. Hàng xóm còn đồn rằng ông
này có bồ và còn có cả con riêng.
Mắng chửi con một hồi rồi bà Dung kết luận.
-
Mày hãy gọi cái thằng chết tiệt ấy đến đây.
Buổi tối, thằng Bình đến , nhìn dáng vè nó có vẻ sợ hãi
nhưng đó chỉ là biểu hiện bên ngoài. Nếu những người tinh ý, ngừoi ta nhìn vào đôi
mắt của nó chắc ngừoi ta nhận ra nhiều điều.
Sau khi ngồi vào bàn ngay ngắn. Bà Dung gọi ông Tích
ra cùng ngồi, Bà Quát con Hạnh lúc này đang ngồi trong buồng.
-
Con Hạnh, mày ra đây.
Nghe cái giọng sắc lạnh của bà, thằng Bình run bắn.
Con Hạnh khép nép đi ra.
-
Thế nào ? hai đứa chúng mày tính sao ?
Hai đứa nhìn nhau rồi lý nhí:
-
Dạ ,chúng con sẽ cưới nhau à.
-
Cưới à, cưới cái cục cứt. cái loại đũa mốc lại chòi mâm
son.
Thằng Bình cay lắm, nhưng nó không cãi, cái bản lĩnh lỳ
lợm của nó thì Bà Dung biết, khi nó học lớp 1, bà dạy nó cho dù bà có đánh nó
thì nó vẫn cứ nghịch ngợm, bẻ cây, đi học muộn, đủ trò.
Bà đã phải bao lần mời phụ huynh đến nhưng cũng chẳng ăn
thua, cuối năm lớp 1 mà chữ nghĩa nó vẫn viết chả xong, nhưng vì thành tích
chung cả lớp bà vẫn cho nó lên lớp.
chửi mắng mãi hai đứa, cuối cùng thì bà cũng phải dịu
giọng.
-
Thôi, chúng mày mà yêu nhau thì tao cũng không ngăn cấm
gì cả. Mày về bảo gia đình nhà mày thứ 7 ngày 10 âm lịch này sang đây nói chuyện
hai gia đình.
Con Hạnh đã khóc hết nước mắt, khi nghe thấy điều này
nó cũng chẳng vui lên được.
Thằng Bình ra về. Bà Dung nói với ông Tích.
-
Cũng may bấy giờ là tháng 7, mình tính toán để đầu tháng
8 cứoi. Lúc đó cái thai mới hơn 3 tháng.
Ông Tích nhẹ nhàng.
- Để gia đình nhà nó sang xem thế nào.?
Bà Dung đùng đùng.
-
Ông thì chẳng biết lo xa, mình phải sắp xếp tính toán
trứoc, cho dù con nhà mình có chửa thì cũng cứ phải đàng hoàng, đã ai biết đâu.
Bà nói tiếp:
-
Về phần lễ , phải bắt nhà nó mang đầy đủ để mình không
phải bù vào chuyện cỗ bàn. Cưới con gái cái làng này nó không mừng đựơc nhiều,
chỉ trông chờ khách cơ quan của ông, cơ quan cũ của tôi, mình cũng đã đi bao
nhiêu lần rồi.
Bà lại ngao ngán.
-
Cứ nghĩ về con là lại điên lên.
Ngày hai gia đình gặp nhau rồi cũng đến, đó là một cuộc
nói chuyện khá căng thẳng và kéo dài. Các vấn đề có vẻ cũng ổn nhưng đến phần lễ
cưới thì bắt đầu căng thẳng.
Bà Dung tuyên bố:
Lễ thì ngoài lợn 1 con 50 kg, chè 3 kg, thuốc sông Cầu
5 tút…. Thì tiền mặt là 5 triệu.
Ngừoi nhà thằng Bình gồm, mẹ nó, bác nó ( vì bố nó vẫn
chưa về ) cả nó giật mình.
Bác nó nóng tiết:
-
Con bà có chửa trước mà bà còn lấy như thế à, bà muốn
làm khổ chúng nó à.
Mẹ thằng Bình vốn là con ngừoi chịu đựng nhỏ nhẹ.
- Em xin hai bác, lấy chút gọi là thôi, nhà em khó khăn,
thôi thì cũng con dại cái mang.
Bà Dung nói.
- Không được, con tôi đâu có phải là loại rơm rác, Bên
Ông Bà về suy nghĩ đi ngày mai trả lời tôi cũng được. Tôi đâu phải bán con mà mặc
cả như vậy.
Cánh nhà trai đi về rồi, mấy anh em nội ngoại nhà ông
Tích và Bà Dư cũng xin phép ra về, chuyện tiền nong họ không ý kiến.
Cũng tối hôm đó, nhà thằng Bình họp họ, Nhà thằng Bình
bây giờ bán hết mọi thứ cũng chẳng được 3 triệu vì thế cứ rối như tơ vò.
họ hàng nội tộc nhà nó thì bảo, nếu mà đòi cả tiền mặt
thì thôi, để xem nhà gái có đến mà cho vội hay để cái bụng chềnh ềnh cho thiên
hạ chửi vào mặt.
Thời đó, chửa trước khi cưới là cái gì đó rất nghiêm
trọng đối với những gia đình ở quê ,đặc biệt gia đình Ông Tích đều là gia đình
gia giáo.
Thằng Bình đứng lên phát biểu:
- Như thế này thì không cưới xin gì hết, cháu nói thật
với các cụ . Cháu có đủ tiền nhưng sẽ không cưới , mình chẳng có gì phải sợ, cháu
sẽ lấy vợ khác.
Nhà con Hạnh quá bất ngờ khi nghe cái tin này từ chính
cái miệng thằng Bình, nhà nó biết tin này ngay buổi sang hôm sau vì ngay trong
anh em nhà ông Đích cũng có người lấy chồng họ nhà thằng Bình.
Bố mẹ con Hạnh chưa biết nên sử trí thế nào, con Hạnh
thì cảm thấy tất cả mọi cái đều đổ vỡ, nó đã không chịu được áp lực và nó đầu
hang số phận. Với vẻ mặt bất cần ,buổi chiều hôm đó nó đạp xe ra phố mua về một
vỉ thuốc ngủ xenluxen.
Bố mẹ con Hạnh nói nhau, Ông bảo bà tham, bà bảo ông
không biết dạy con thế mà đòi đi dạy thiên hạ, .. rồi sau họ lại quay ra chửi rủa
con Hạnh. Họ đâu có ngờ đêm đó là đêm cuối cùng của con Hạnh.
4h30 giờ sáng hôm sau, Bà Dung dạy cơm nước, khi đi vào
buồng thấy có cả m giác lành lạnh, bà tiến đến giường con gái. Tiếng kêu thất
thanh của bà làm cả nhà bừng tỉnh, mọi ngừoi đi vào, đèn đựoc thắp lên. Con Hạnh
đã chết ngừoi lạnh toát cả vỉ thuốc ngủ không còn một viên. Nó ra đi không một
lời chăng chối.
Hôm đó hình như ngày 13 tháng 7 âm lich. Nó ra đi khi
mới 17 tuổi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét