Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

MỘT KIỂU KINH DOANH ( PHẦN 11 )



Khi tiếng loa phóng thanh của thôn báo tin buồn “….. Em Nguyễn Bích Hạnh đã từ trần do bị cảm đột ngột….. ”. Cả cái làng đó như có lửa, mọi lời bàn ra tán vào, ầm ỹ.
Đám ma nó diễn ra sau đó một ngày, đau thương và ân hận. Những ngừoi đi viếng đám ma đông lắm, bạn bè cũ, họ hàng hai bên, ai cũng tiếc đứa con gái xinh đẹp nhất trong làng, học giỏi thuộc diện nhất nhì cái lớp 10 b khi nó bỏ học giữa chừng. Ngừoi ta vẫn bảo “Hồng nhan, bạc phận” với nó thì là “ Hồng nhan, bạc mệnh ”.
*
**
Nỗi đau đến với ông bà Tích còn kéo dài, đám ma con Hạnh Nhà thằng Bình không một ai đến viếng, sau cái chết của con Hạnh 4 tháng, nó lấy vợ khác. Những lời ong tiếng ve trong làng về con Hạnh, về gia đình nhà nó được đồn thổi, đầy bi ai và khôi hài. Mọi điều bí mật chỉ có thằng Bình biết, ngừoi viết câu chuyện này cũng chẳng dám khai thác sâu thêm chỉ cố gắng nêu chi tiết để bạn đọc có thể hình dung.
Thằng Bình lấy vợ nhưng mãi chẳng có con, sau đó hai năm, nó bỏ vợ và bỏ luôn cả nghề làm hàng sáo. Khi nó lấy vợ, nó mua được cái xe máy đời 81, nó suốt ngày lêu têu và lao vào đề đóm.
Những năm 95 là kinh tế bắt đầu phát triển, nạn cờ bạc cũng phát triển theo, phát triển nhất là nạn số đề, cơn lốc đề đã cuốn bao nhiêu đứa thanh niên từ ngoan ngõan chở sang hư hỏng ,chuyện cờ bạc, mại dâm kéo về đến cả vùng nông thôn, thằng Bình lại lần nữa trắng tay.
*
**

 Quán Dũng Dê đã vắng khách, đồng hồ gần 1 giờ, hai thằng cũng uống hết gần nửa chai ruợu, chủ yếu là nó, mình nhấp môi.
Mình nói:
-         Đời đúng là lên voi xuống chó ông nhỉ?
Nó bảo:
-         Tôi thấy ông cũng vất vả, nhiều thằng kỹ sư xây dựng như ông bây giờ tòan ô tô cả, vợ đẹp con khôn. Còn ông vẫn lạch cạch cái xe máy rách.
Mình bảo:
-         Ừ cái số mình nó thế, thế này là được rồi, xã hội cũng phải có người này người kia.
-         Thế bây giờ ông ở đâu ? Mình hỏi nó.
-         Hà Nôi.
-         Chỗ nào ?
-         Ông không biết được đâu, tôi ở trung cư khu Mỹ Đình ấy.
-         Thế thì sao không hẹn ở Hà Nội lại về tận đây ?
-         Cũng như ông ấy, ở Hà Nội mà về đây làm việc đấy. Tôi làm việc chủ yếu ở Tỉnh mình, Bắc Giang, Hải Duơng, thỉnh thỏang mới xuống Hải Phòng, thỉnh thỏang mới ra Hà Nội họp.
Mình nghe vậy nhìn nó cứ như ngừơi trên trời rơi xuống.
 Ông làm gì ?
-         À tôi làm đại diện kinh doanh của công ty  (K…) ông cứ tra công ty tôi trên mạng thì ông rõ.
-         Lương ông thế nào ? mình hỏi nó.
-         Thế lương ông được bao nhiêu ? nó hỏi ngược mình.
-         Năm nay tôi đang nghỉ không lương, còn năm ngóai thì cũng khỏang dưới chục triệu.
-         Bèo thế! Nó thở dài.
-         Mình cũng thở dài ngán ngẩm theo, có khi nói thật số tiền lương nó lại bảo là mình ngu thế, mấy triệu mà cũng làm.
-         Nó nói tiếp.
-         Tôi á. Mỗi tháng ăn tiêu nhậu nhẹt cũng còn 20 triệu, vài tháng lại đi du lịch một lần vừa đi Malaixia về tuần trước.
Công ty kinh doanh gì ? Mình hỏi nó.
Nó không trả lời mình mà từ từ lấy cái túi đang sau lưng mà mình không để ý từ khi nó vào.
Nó để truớc mình 3 cái lọ rất đẹp tòan chữ nước ngòai nhưng cũng có phần chữ tiếng việt nhưng nhỏ, sau đó lấy quyển cataloge.
Mở ra đưa mình xem. Mình nhìn cái lọ có chữ thực phẩm chức năng.
Tôi sẽ biếu ông một lọ về ông dùng thử, uống tốt thì lấy vài lọ về dùng.
-         Thực phẩm chức năng, rất tốt cho sức khỏe. Ông mới ốm dậy dùng tạm 3 lọ. Giá mỗi lọ bán ngòai thị trường là 299.000 đồng, Nếu ông là thành viên công ty thì giá là 260.000 đồng.
-         Điều đặc biệt là, hắn cười hì hì:
 Nếu ông dùng thấy tốt, giới thiệu mọi người cùng dùng, ông sẽ được giảm giá và đặc biệt ông sẽ có lương.
-         Có lương à ? Mình hỏi lại.
-         Chứ sao, nó trả lời.
-         À kiểu này là kinh doanh đa cấp rồi.
Kinh doanh đa cấp là loại hình hiện nay đang phổ biến nó đã khiến bao nhiêu gia đình tan nát, mấy công ty kinh doanh trước đây tòan lừa đảo. Mình bảo nó:
-         Tao dị ứng với đa cấp.
-         ừ trước đây tôi cũng dị ứng lắm, phản đối là đằng khác. Nhưng xin ông hãy thay đổi cách nghĩ đi, cứ như tôi đây. Nếu không có đa cấp thì làm sao tôi được như ngày hôm nay: Nhà cửa này, xe cộ này. Ông chỉ cần làm việc 2 năm, thậm chí một năm có khi mức thu nhập hàng tháng của ông đều 20 triệu kể cả không phải làm việc.
Thời gian cũng khá muộn bây giờ là 1h 30 phút. Mình muốn dừng tại đây, có lẽ nó biết tính cách của mình nên nó cũng không giữ. Nó gọi chủ quán yêu cầu thanh tóan tiền. Mình định trả tiền, nó quyết không cho, mình bảo thôi thì campuchia. Nó mắng mình.
-         Mày quá lắm, có gì đâu. Cứ coi như là tao tặng quà vì mày ốm.
Nó nói thế thì tôi chịu, lọ thuốc thì nó bắt cầm vệ không uống thì cho các cụ hay vợ con ai uống cũng được, cái bột này chỉ cần hòa với nước sôi để nguội là uống OK.
 Mình tạm biệt nó, nó hẹn gặp lại vì hôm nay cũng muộn rồi , nói thật mình không đủ kiên nhẫn để nghe chuyện của nó, với mình nó không phải người bạn để mà tin tưởng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét