Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

Chuyện ngày xưa - (02).

Lần này, mình lại kể về một bài văn mà mình cũng nhớ khá sâu sắc, nhưng mà nó lại liên quan đến thầy cô hơn.
- Năm lớp 8, cô giáo chủ nhiệm mình cũng dạy văn - Cô Hiền. Lần ấy đang học kỳ 1, tiết kiểm tra văn đề văn nói về tác phẩm của Nam Cao hình như đó là câu chuyện " Đôi mắt" hay là " Một bữa no " thì phải. Bài văn của mình được 8 điểm và được cô giáo đọc trước lớp. vài tuần sau thi cuối học kỳ 1 cũng lại đề văn đó mình cứ dòng tâm trạng cũ mà làm. Đúng đợt này cô giáo chủ nhiệm nghỉ mấy hôm lấy chồng, chồng cô cũng là thầy giáo trong trường rất galang.
Thầy giáo ấy tên Nguyện lấy cô giáo mình là tập 2...
Thôi ngủ đã mai viết tiếp.

Chuyện ngày xưa - (01 )

- Dạo này tự nhiên lại hay nghĩ chuyện ngày xưa, thôi thì lại nhắc lại một vài kỷ niệm đáng nhớ vậy.
- Thời cấp 1, cấp 2 mình học văn không đến nỗi tệ nếu không nói là cũng khá ,vì thỉnh thoảng bài văn của mình cũng hay được cô giáo dạy văn đọc trước lớp.
Thế nhưng lần thi chuyển cấp từ lớp 5 lên lớp 6 bài văn mình được điểm 4, đến bây giờ mình cũng chẳng quên.
Lần ấy đề thì như thế này:" Lớn lên em sẽ làm gì ? em hãy tưởng tượng công việc của em sau này ".. bla.. blaa. Mình vẫn nhớ bài văn mình làm đại khái là... lớn lên em sẽ làm kế toán... rồi thì tiền lương của em là bao nhiêu, có tiền em sẽ lấy vợ,.. làm nhà . v.v..Thực ra loại đề văn như thế hồi đó là tương đối khó. Mình nghĩ bài văn mình kiểu gì cũng phải trên 5, khi biết điểm quả thật hơi bất ngờ.
Mấy hôm sau, cô chủ nhiệm cầm một bài văn của một bạn được điểm cao nhất khối .8 điểm - đó là bài văn của bạn :Nguyễn Hồng Hạnh. Bài văn ấy rấy hay, bài văn nói về ước mơ làm bác sĩ của bạn ấy, khi bạn ấy đi trên đường ,bạn ấy gặp cảnh ốm đau.. rồi nghề bác sĩ của bạn ấysẽ chữa bệnh cho bao nhiêu người...
Đến lúc ấy mình mới hiểu : MUỐN ĐIỂM VĂN CAO THÌ TƯ TƯỞNG PHẢI LỚN LAO.
cứ còn như mình thì thôi cứ ở nhà đuổi gà cho vợ...