Về đến nhà ông bà nội, vừa mệt vì rượu vừa vì nắng.
Nằm thở dốc, nhìn thấy ba cái lọ thuốc như cái lọ thằng Bình tặng mình, Mình
hỏi Mẹ mình.
-
Bà lấy cái này ở đâu ?
-
Mua của Anh Bình bạn ngày xưa học cùng con đấy.
Trời ạ, mình vẫn thuờng nhắc nhở là đừng mua những sản
phẩm mà ngừoi ta mang vào tận nhà bán thế mà không ngờ bà đã mua rồi.
Mình không dám trách các cụ, sợ các cụ buồn mình bảo?
-
Thế nó bán cho bà giá thế nào ?
-
Có 260.000 đồng thôi, nó bảo đấy là gia nội bộ, còn
giá niêm yết thì 299.000 đồng.
Với cái mặt hang thực phẩm chức năng này mà bán cho
các cụ già ở quê mà có tiền thì cứ là moi hết ra mua, gì chứ vấn đề sức khỏe
người nào chả thích.
Bà kể, mới đầu thì cũng chẳng muốn mua, thế mà anh ấy
cứ kiên trì, gọi điện, rồi giải thích , mấy đứa em của anh ấy cũng đi bán nhưng
hình như chúng nó không bán được thế là vẫn làm nghề hàng sáo.
Mình hỏi :
-
Thế bà có thấy khỏe hơn không ?
-
Cũng đỡ đỡ,
-
Mình nhìn bà, vẫn như trước có thấy hơn gì đâu.
Mình bảo:
-
Con thấy bà vẫn thế mà vẫn gầy gầy thế thôi.
Bà lại thật thà:
-
ừ có khi vẫn thế, nhưng mà anh ấy cứ gọi điện rồi hỏi,có thấy khỏe không? Khỏe không. Mấy lần như thế, thế là bà bảo khoẻ rồi ,tốt
rồi.
-
Ôi trời, đúng là bà già,- Mình ngán ngẩm quá.
Bà bảo, thấy anh ấy nói là: - Nếu bác không khỏe thì
lấy thêm 3 lọ nữa, bởi vì chất độc trong bác nhiều lên phải dùng nhiều nó mới
sạch được.
Bà già thấy sợ tốn tiền nên nói :
- Bác khỏe rồi, bác tốt rồi, tốt rồi.
Buổi tối, Thẳng Bình lại gọi cho mình, hỏi có say
không. Rằng thì nó cũng say lắm nhưng uống mấy viên thuốc đặc trị lại tỉnh hẳn,
chiều lại đi giao hàng mấy nơi.
Nó cứ nài nỉ mình đi cà phê, mình kiên quyết từ chối,
nó lại tiếp tục bô lô, ba la.-
Nào là bà A uống thuốc hết bị huyết áp, ông B dùng mấy lọ hết tiểu đường…
Mình mệt mỏi, bỏ điện thoại ra xa cứ để nó độc diễn
một mình, nói thêm được 2 phút thì nó cũng tắt máy.
Mình cứ tưởng mọi chuyện có lẽ vẫn dừng ở đó, nhưng
không phải đến 2 tuần sau mình mới dứt điểm thóat khỏi chuyện tửong vặt như
không vặt này.
-
Hôm sau về Hà Nội, đưa hộp thuốc thằng bạn tặng lại
cho Gấu, Gấu không uống, cũng cấm mình uống, yêu cầu mang trả. Thằng Bình thì
cách ngày lại điện cho mình, động viên mình uống. Có lẽ nó cũng thấy mình quá hiểu cái tuổi thơ của nó
cũng như chuyện yêu đương của nó trong làng nên nó chuyển sang bài khác.
Hôm đó sang thứ 7, nó gọi điện. Mình cố gắng không
nghe máy thì một lúc sau nhận được tin nhắn.
-
Chiều nay 5 h30, Mày lên cung thể thao quần ngựa với
tao nhé hôm nay, kỷ niệm 5 năm thành lập công ty của tao, vé mời tao đã nhận rồi,
mà mỗi vé trị giá 200 K đấy , không đi thì không có bạn bè đâu nhé.
Kiểu này thì căng rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét