- Một ngày mùa hè cách đây đã 2 năm, khi Tôi về quê thăm nhà thì đúng ngày người đàn bà đó mất, một ngày nóng như đổ lửa mặc dù buổi đêm và sáng sớm có một trận mưa vội vàng nhưng không làm giảm được cái nhiệt độ nóng nực như ngộp thở. Chuyện về một người đã khuất chắc là chẳng ai muốn nhắc lại làm gì, đặc biệt đó lại là người đàn bà dở hơi. Nhưng thôi thì tôi cứ viết ra đây, có thể đó là một câu chuyện buồn, cũng có thể là một câu chuyện có một kết thúc có hậu hoặc có người bảo cái kết của nó cũng chẳng khác gì cái kết của câu chuyện " Làng Vũ Đại ngày ấy " của Nam Cao. Còn với Tôi viết lại câu chuyện này - một câu chuyện có thật ở ngay nơi tôi sinh ra và lớn lên thôi.
Khi tôi là cậu học sinh lớp 4, lớp 5 cách đây khoảng 30 năm, thì người đàn bà đó cũng đã dở hơi rồi. Chị ta hơn tôi khoảng 6 tuổi, tên của chị ấy mang tên một loài hoa chuyển nở về đêm - hoa Quỳnh, một cái tên thật đẹp.
Chị Quỳnh học hết lớp 7 thì nghỉ học do mắc chứng bệnh dở hơi, người nhà chị ấy cũng đã mang chị ra bệnh viện tâm thần ở Trâu Quì - Gia Lâm để chữa nhưng không khỏi, chẳng ai biết nguyên nhân vì sao. Có lẽ do biến cố gia đình của nhà chị ấy ,đấy là tôi đoán vậy, còn một thằng trẻ con như tôi hồi đó thì làm sao dám khẳng định được chuyện gì là đúng, là sai .
Bố Quỳnh mất khi chị ấy mới được 2 tuổi, chị ta có một người anh và một người chị, người Anh trai làm trong quân đội khi đó đã lên cấp thiếu tá, khi chiến tranh biên giới phía bắc xảy ra, trước khi được điều ra chiến trường anh ta tranh thủ trốn đơn vị về thăm nhà qua đêm rồi vội vã quay lại chiến trường. Anh nhảy tàu
thì bị tai nạn, bánh xe tàu đã nghiến nát cơ thể anh. Cả gia đình Quỳnh đau đớn khi nhận được tin đó, người mẹ Quỳnh - Bà Chiêu như chết đi, sống lại khi nhận được tin đó, đói khổ, góa chồng nuôi 3 đứa con. Hi vọng lớn nhất là ở đứa con trai thì lại bị như vậy, giá như nó hi sinh trong chiến tranh thì nỗi đau nó cũng nguôi ngoai phần nào, đằng này nhà nước thì không công nhận, Bà như người mất hồn và đứa con gái thứ 2 của bà cũng mắc bệnh từ đó.
Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014
Thứ Ba, 1 tháng 4, 2014
Bao giờ trả hết nợ tình ?
- Vừa rồi đọc bài viết của bạn Đỗ Quyên viết về hai người đàn ông đã giúp đỡ bố con cô ấy trong đêm tối, mình cũng kể câu chuyện của mình, Nó cũng xảy ra cách đây 20 năm rồi, thực sự mình cũng không thể quên được, cảm giác như nợ một cái gì đó nó đè nặng lên mình. Thôi thì cứ viết lên đây,biết đâu đấy có một phép màu nào đó cho gặp lại được người xưa.
Đó là vào những ngày tháng 3 năm 94 của thế kỷ trước. mình cũng không nhớ rõ khi đó mình là đứa sinh viên mới bước vào giảng đường đại học. Cái thời đó cái đói vẫn ám ảnh lứa sinh viên tụi mình, tuy nhiên nó không phải dạng đói triền miên nhưng thập niên 8x trở về trước. Thời đó cơm sinh viên cũng chỉ 700 đ, đến 1000đ, ăn lịch sự lắm thì 1500đ. Mình cứ hàng tuần về nhà, tiền nhà bao cấp cho là cứ 50.000 đ/1 tuần cho tất cả chi tiêu ( không bao gồm học phí ), vì thế tuần nào cũng dạng hết tiền vào thứ 6, thứ 7 chỉ đủ tiền xe về nhà, không thì đạp xe đạp. Nhà mình đến Trường thì cũng chỉ khoảng 35 km.
Lần đó mình đi xe buýt, đến bến Nứa thì lại bắt xe khách ,Bắc Ninh ,Bắc Giang. Trong túi chỉ còn 2000 đ, không đủ cho đoạn đường Hà Nội - Đình Cả ( 30 km tương đương 3000 đ) vì thế đến đoạn từ Từ sơn thằng lái xe nó tống cổ xuống, mình đành lếch thếch đi bộ. Quãng đường 6 km mà vào lúc gần buổi trưa thì cũng khá là mệt, đã thế buổi sáng cũng chưa ăn gì..
Vẫy nhờ vài chiếc xe máy, họ chẳng cho nhờ. Giờ tan học học sinh trường cấp 3 Lý Thái Tổ đi về từng đàn, kín cả con đường quốc lộ 1. Trong dòng xe đó, một cô bé hỏi mình.
- Anh ơi, anh có đi nhờ xe không ?.
Mình nhìn cô bé, gật đầu:
- Em cho anh nhờ đoạn!
Cô bé chắc là học sinh lớp 10 trường Lý Thái Tổ -TS, đấy là mình đoán vậy,cũng không chắc lắm.
Cô bé đỗ xe, nhường tay lái cho mình, đoạn đường đi nhờ cũng khoảng được 2 km. Mình cũng nói với cô bé rằng, mình sinh viên , đi xe đến bến Từ Sơn đi bộ đến nhà bạn bên làng Đình Cả thì mượn xe đạp đi về. Cũng không nhớ rằng mình có nói là hết tiề nhay không còn tiền xe ôm không nữa.
Khi đến chỗ rẽ vào xã Tương giang. Thì Cô bé phải rẽ vào làng.
Tôi cám ơn cô bé, bỗng nhiên cô bé dúi vào tay tôi một nắm tiền khoảng 2.500 đ và nói.
- Anh cầm lấy đi, rồi bắt xe ôm mà về!
Tôi quá ngạc nhiên, nhìn cô bé chỉ nói vớt vát được câu.
-Anh không lấy đâu, em học sinh làm gì có tiền!
- Đây là tiền ăn sáng của em!
Nói rồi cô bé phóng xe đi thẳng ,để lại tôi một mình ngơ ngác. Tôi thẫn thờ lại tiếp tục đi bộ hơn 1 km nữa, cầm mấy đồng tiền của em tôi thấy nặng trĩu.
Vào nhà thằng bạn, nó nói luôn: Lại vào nhờ người ta đưa về chứ gì ?
Nó giữ lại ăn cơm, mình từ chối. Nó đưa mình về nhà. Từ nó về nhà mình cũng 4 km,
Câu chuyện của mình ,mình giữ kín, phần vì thấy xấu hổ và nó cũng chẳng có gì để mà nhắc lại.
Số tiền đó mình giữ rất lâu chỉ mong lúc nào đó gặp lại để trả, thế rồi đến giờ đã 20 năm.
Không biết tên, không địa chỉ thì làm sao để trả đây.
Cũng chỉ mong một điều ước găp lại cô bé để nói lời. Cảm ơn em !
Chính những đồng tiền đó đã làm cách nhìn của Tôi về con người nó cũng đầy cảm xúc,yêu thương.
Lên phố
Nay xóm em lên phố
Đúng ngày cá tháng tư
Cứ tưởng chuyện thực hư
Mà hóa ra sự thật.
Xã đã chuyển thành phường
Thôn xóm thành tổ, phố
Lại chuyển hóa cán bộ
Thành phố chuyển về Phường
Công an xã ra đường
Biến thành dân chỉ chỏ.
Người dân vẫn nghèo khó
Chỉ cán bộ đông thêm
Lệ phí cũng đi lên
Và thêm nhiều khoản phí
Chỉ một điều có lý
Nhiều chỗ thêm việc làm
Cuộc sống vẫn gian nan
giảm thêm người thất nghiệp.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)