Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

MỘT KIỂU KINH DOANH ( PHẦN 15 -2)



 NẤC THANG THỨ 2. -  NHỮNG NGƯỜI BẠN FB1
-         676 bạn, một con số không nhỏ, cho dù làm bài toán xác suất thì cũng phải được 1/10 dùng sản phẩm. Đấy là mình tính khiêm tốn, mình tin mình có thể được nhiều hơn. Bắt đầu từ ai trước nhỉ ?
À, Anh Bạch Thủ Sầu Lang , sau khi nghe mình xong có thể anh ấy sẽ nói thế này.
- Chú nhìn thấy Anh cần thiết phải dùng cái này à ? -  tất nhiên là mình im, anh ấy lại nói tiếp.
- Bao nhiêu năm làm công dân mạng mà Quan Họ vẫn mộc mạc quá. Rồi anh cười rung râu, mình cũng bẽn lẽn cười theo, rồi xin phép anh mình về.
Mình biết khó khăn đấy nhưng mình vẫn phải tin, niềm tin sẽ khiến mình chiến thắng.
Người tếp theo mình đến sẽ là chị Huong Thanh, vừa gặp chị ấy, chị ấy đã bảo: Chị cũng đang định mời em, em dùng đi. Hai chị em sẽ cùng cười và mình sẽ xin phép để đi tiếp thị trước kẻo chị ấy lại tranh mất.
-         Mình tuy có chút bối rối nhưng không sao, làm cách mạng phải bao gian khổ mới thành công, mới chút khó khăn đã nản, Mình đến nhà ai đây. Đúng rồi, Già Làng Trường Ngô Xuân , già mà sử dụng thì cứ gọi là khoảng 500 thành viên Ngô Bắc sẽ dùng theo, Kim cương đang trong tầm tay.
- Hố Hố, điệu cười quen thuộc của Già, chú phải để các em nó kiếm ăn chứ, anh rượu suốt chưa kịp dùng đâu, trong họ mình cũng có người mời già rồi. Đương nhiên mình không thể ép già được, không sao mình vẫn còn nhiều bạn. Bây giờ đến cụ Hoai Nikon, có thể cụ sẽ không dùng, nhưng không sao, có vào hang mới bắt được cọp. Vừa gặp cụ ,mới nói với cụ chưa hết câu cụ đã khà khà.
- Cụ ngồi đây với em, mỗi người làm 5 cốc bia rồi nói chuyện sau. Mình lại cười ngượng.
Thôi em về đây, cụ làm việc tiếp đi. Đấy muốn tiết kiệm thời gian thì mình lại phải đi tìm đối tác khác luôn. Đến hẳn chỗ khó khăn nhất, biết trước cụ ấy sẽ không mua nhưng mình phải hi vọng.
Chờ mãi thì cũng thấy được cái status của cụ ấy.
- Mình đang càphê ở tầng 72 Kangnam, bạn nào rảnh đến đây càphê.
-         Cụ ấy là Tiên Ông, mới nhìn thấy mình cụ ấy đã cười nói.
- há há, tôi biết ngay mà từ cái hồi cụ mở Mua dùm, Bán giúp là tôi đoán cụ kinh doanh đa cấp. Chả chờ cụ ấy gọi cà phê mình đã vội chạy đi. Mình đã hoang mang rồi, niềm tin vào Kim Cương đã bắt đầu nhạt , nhưng dù sao thì vẫn cứ phải tin, mình chạy đến tìm bạn Vũ Thái Dũng, dù chưa gặp bao giờ ngoài đời thì ngày nào chả gặp trên ti vi, với bạn này mình sẽ không mời mua, mình sẽ ờ bạn ấy đi ăn một bữa thật sang trọng rồi bảo bạn ấy đăng ký thành viên. Chỉ cần cái gật đầu của bạn ấy thôi thì mình coi như là tỷ phú, vì fan hâm mộ của bạn ấy ở khắp đất nước.
Rình mãi ở cổng truyền hình cũng gặp được bạn ấy, nghe mình nói bạn ấy đã nhăn mặt.
- Anh ơi em vội lắm, không có thời gian đâu. Em còn chuẩn bị phải lên sóng đây, bài vở còn chưa cả thuộc hết, mặt bạn ấy nhăn nheo, mình cũng nhăn nheo theo.
Ừ thôi vậy, mình lại nổ xe máy chạy đi.
-         Giấc mơ của mình lại tiếp tục.
Sự mệt mỏi bắt đầu gặm nhấm đến mình, không ngờ sự kinh doanh bây giờ lại khó khăn đến vậy. Đổ cho đầy bình xăng rồi gọi điện:
Alô, Huy Zozo à, em đang ở đâu.
- Em tận cà mau cơ. Có chuyện gì không anh ?
- À không, tưởng chú ở nhà có cái này hay lắm.
Mình nói thế thôi, chứ coi như cơ hội tuột rồi,
- Này cái ông kia, có tắt ngay điện thoại không, có muốn bị phạt 5 triệu không ?
Mình đi vội về nhà.
Mỏi lắm rồi, không đi nữa, hình như hôm nay là ngày đen.
Về nhà, mở máy tính : Loan Tran đang online.
Thế là vào chat.
- Chào em
-Em chào anh.
- Em khỏe không ?
- Em hơi mệt.
À, Anh có cái này muốn tặng em.
- Cái gì vậy ?
-Thực phẩm chức năng. Em dùng xem khỏe người đẹp da.
- Em dùng rồi, thành viên từ 2 năm nay rồi.
à, ừ thế hả. Chán nhỉ.
thôi, anh chào em.

...
bibi.
-         - Cứ tưởng các bạn trên mạng ảo ngây thơ như mình. Mình phải thay đổi chiêu thức kinh doanh. Đi tặng.
Đúng rồi, đi tặng sao mình lại có thể u mê thế nhỉ, đúng là không học về kinh tế, dốt quá thể tả, muốn bán được hàng thì phải biết cho quan hệ rộng, nhưng cho thế nào? cho ai?
Trước tiên ,phải cho những người đẹp trước, những người nổi tiếng, vì khi ấy mọi người sẽ biết sản phẩm của mình.
search trên google tìm đến địa chỉ nhà Phuong Chanel, đây rồi, nhà đẹp quá. May quá đúng lúc chủ nhà có nhà, hôm nay sao mà may mắn thể nhỉ.
Bấm chuông cửa, Kính -coong.
Một người phụ nữ đài các bước ra, ôi xinh quá. đẹp hơn cả trong ảnh.
Mình lịch sự.
- Chào chị.
- Dạ, anh hỏi ai ?
À, mình là Ngô Duy Phương ,bạn trên FB với Phương
- À, em nhận ra rồi.
nàng cười tươi như hoa.
- Bạn đang có khách à?
- Dạ vâng, Anh Đàm Vĩnh Hưng vừa ra chơi, có cả Chị Thanh Lam nữa.
-Xin lỗi, làm mất thời giờ của em quá.
Không sao, nàng vẫn duyên dáng như thường ngày.
Mình quên béng mất nhiệm vụ của mình. Nhìn làn da trắng đẹp của nàng mình mới nhớ ra.
- À công ty anh có mấy sản phẩm chức năng, anh muốn tặng em cũng là để quảng bá.
Mình run run đưa ra cái túi đỏ ,trong có 3 lọ Sp.
Nàng khẽ nhau mày.
- Em cám ơn, nhưng nhà em nhiều sản phẩm cao cấp lắm mà em không dùng. Anh có lấy em tặng thêm cho.
Mình đỏ bừng mặt, lần đầu tiên tặng quà bị từ chối.
Cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh mình nói.
- Em vào tiếp khách đi ,anh về.
Hôm nay là một ngày đẹp trời, mình đã gặp may mắn mặc dù bị từ chối không nhận sản phẩm của nàng Phuong Chanel nhưng không sao, gặp được ngừoi mình ngưỡng mộ là vui rồi.

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

MỘT KIỂU KINH DOANH - PHẦN 14 ( ĐỌAN 1)



Những tiếng vỗ tay, những tiếng hô tên của Vàng 3, không khí khán phòng càng thêm độ nóng. Rồi Vàng 4 xuất hiện.
So với 3 Vàng kia thì Vàng 4 đẹp hơn hẳn, nhẽ nhàng, duyên dáng.
Sau những lời chào, những kính thưa, từ các vị lãnh đạo tập đòan, đến các bạn đồng nghiệp , những con người nhiệt huyết và đam mê, cám ơn sự liên kết của tri thức khoa học đã tạo nên những sản phẩm diệu kỳ. Vàng 4 tiếp tục:
-         Trước khi đến với K-L, tôi đang làm vịêc cho một công ty nước ngòai, với cương vị trửong phòng kinh doanh, tôi có thể kiếm được 2000 usd trên một tháng. Nhưng các bạn biết đấy, kiếm được đồng lương của các công ty nước ngòai không dễ gì, có lúc tôi rất căng thẳng và tôi bị stress. Cũng như các Vàng 1,2,3 kia Vàng 4 cảm ơn người đã dẫn Vàng 4 vào K- L, hướng dẫn chỉ bảo để có ngày hôm nay. Tất nhiên ,những ngừoi được cám ơn là những người dẫn dắt các Vàng hiện nay, các Vàng đó đã được tôn vinh ở các lần trước.
Vàng 4 lại nói:
-         Với kinh nghiệp kinh doanh của mình, tôi đã gia tăng thu nhập một cách nhanh chóng, chẳng những thế những người được tôi dẫn dắt cũng đã nhanh chóng tăng theo. Bây giờ mức thu nhập hàng tháng của tôi các bạn có biết bao nhiêu không ?
Phía dưới hô lên: 50 triệu.
-         Không phải !
-         60 triệu ?
-         Không phải!
-         100 triệu ?
-         Lắc đầu.
-         150 triệu. ?
-         Không!
Có mấy tiếng nói 200 triệu,
-        Cũng không, và tôi cũng nói luôn để các bạn khỏi đóan.
-         300 triệu.
Và mục tiêu của tôi sang tháng là 500 triệu, tôi đã lên kế họach cho mình và tôi sẽ thành công.
Cả hội trường rào rào tiếng vỗ tay liên tiếp, phải đến khi đèn phụt tắt thì tiếng vỗ tay mới tắt.
Hội trừong bỗng dưng tối om, không gian yên lặng bao trùm.
Bỗng nhiên, tất cả các màn hình rộng lớn bật sáng, một ngừoi đàn ông trong những bộ cánh sang trọng, với những cảnh quay lãng mạn như ở Hollywood, Hawai, ở Disneyland, ở Hà Lan, rồi đứng cạnh tháp Bigben, tháp Eiffel, tháp Petronas.. cảnh chàng thanh niên bơi trong bể bơi của khách sạn 5 sao , cảnh  nghỉ ngơi trong căn nhà triệu đô.
Sau đó các màn hình lại phụt tắt, rồi các đèn pha lại chiếu sáng một điểm chính giữa trên sân khấu. Không một ai lại nghĩ rằng, tại điểm mà các đèn chiếu sang xuất hiện một cái hố đen và từ từ nhô lên một bức tượng lấp lánh như Kim Cương. Khi cả bức tượng nhô lên cao phần chân đế đã kín khít hố đen đó và mọi ngừoi bắt đầu chiêm ngưỡng Kim Cương.
Từ bức tượng đó, xuất hiện tiếng nói vang lên: Chào các thành viên Kim Cương tương lai của K –L.
Một tiếng bùm nổ lên, tiếng vỗ tay không ngớt, mọi ngừoi nhận ra đó chính là anh chàng trên các danh lam thắng cảnh kia đó chính là Thủ lĩnh của năm – Kim Cương  được vinh danh.
Chàng ta chạy tứ phía trên sân khấu,  rồi chàng gọi các thành viên của từng địa phưong ,đó là  Hà Nội, TP Hồ Chí Minh, các vùng Tây bắc, Đông Bắc … đủ các thứ tên ở các địa phương như trong dự báo thời tiết. Đến đâu chàng cũng hô hào, rồi các thành viên cũng hô theo , nào là ,quyết tâm, nào là chiến thắng, nào là giơ tay lên, nào là ngồi xuống. Cả khan đài như đang lên đồng, chàng thì lúc hét bằng mồm, lúc đá bằng chân, lúc thì chân quì, chân xòai tay múc ngựơc lên  trên khỏang 4 -5 phút không khí mới tạm lắng xuống. Chàng bắt đầu tâm sự.
-         Các bạn biêt không, 2 năm trước đây, tôi đã từng là con nợ, một con nợ thật sự. Tốt nghiệp đại học ra trừong với tấm bằng loại giỏi, tôi cũng hăm hở như bao chàng trai, như bao cô gái vác hồ sơ đi xin việc, hồ sơ tôi rải khắp nơi nhưng đều không có ngừoi nhận, một vài nơi có nhận tôi, nhưng thực sự những công việc như pha  trà, nghe điện thoại thì không hợp với tôi, tôi bỏ. Tôi đi lập công ty , đúng thời điểm khó khăn tôi phá sản, tôi nợ bạn bè, nợ ngừoi than ,với số tiền  gần 100 triệu. Tôi thất vọng  và tôi đi lên cầu chữ Y ( Kim Cương này sống trong TP Hồ Chí Minh ), tôi bế tắc hòan tòan, tôi định tìm con đừong giải thóat cho tôi đó là cái chết.
Ở dưới khán đài có tiếng khóc, mọi ngừoi lặng đi như chuẩn bị mặc niệm một anh hùng.

NẾU MUỐN KẾT -THÌ CHO NHÂN VẬT CHẾT

Bạn quê lại gọi điện:
- Chưa kết thúc được câu chuyện à ?
Mình bảo:
- Chưa.
Nó nói:.
- Khó thế cơ à ?
- Khó gì đâu , muốn kết thúc được câu chuyện  cho nhân vật chết là xong. Mình cười cười nói với nó.
Nó quát:
- Này mày đừng vớ vẩn nhé, trong chuyện đã có một nhân vật chết rồi đấy,mới tác phẩm đầu tay đã đầy bi ai.Mà chết hai là sui lắm nhé.

Mình trả lời.
-mày tửong chết rễ thế à, đây là chuyện thật chứ đâu phải chuyện phim.
Nó cười:
- Ừ, kiểu chết trên phim là kiểu chết vì hết kinh phí, phim nào cũng chết.
Mình:
- Ừ thế mới tài.
Nó lại cúp máy cái roet.

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

MỘT KIỂU KINH DOANH - PHẦN 15 - CHIẾN LƯỢC KINH DOANH (1)



Để chiến lược kinh doanh được thành công, mình phải chia ra và phân loại các đối tượng khách hàng, mình tạm gọi là những nấc thang. Con đường leo lên đỉnh vinh quang trong hệ thống là  để đi đến thành công thì mình phải biết sắp xếp hợp lý công việc, cũng như các cấp của đa cấp.
Thành viên 1 – thành viên 2 – thành viên 3 – Lục Bảo – Bạc – Vàng – Kim cương.
 NẤC THANG THỨ NHẤT. - BẠN THỜI CẤP 3.
-         Và mình bắt đầu mơ đến việc sẽ trở thành thành viên Kim Cương trong tương lai. Mình lên kế hoạch, trước tiên sẽ là những người bạn thân thiết nhất của mình, những bạn học phổ thông thời cấp 3, hiện nay ở thủ đô này có khoảng trên 10 bạn. Mình sẽ đến với mấy bạn làm GĐ, Phó GĐ trước,
Mà đến đâu nhỉ, gia đình hay cơ quan. Cơ quan đi, biết đâu còn bán được cho vô số các nhân viên cấp dưới, chắc chắn khi biết mình kinh doanh hàng đa cấp, các bạn sẽ giật mình, nhưng các bạn là người tinh tế, sẽ ngồi lắng nghe và gật gù. Sau đó các bạn sẽ lấy hẳn 10 hộp, chưa đến 3 triệu đáng bao. Nhưng mình sẽ chỉ lấy các bạn giá thành viên dù cho các bạn cố tình trả mình theo giá niêm yết.
Mình hớn hở quay đi, chờ mình đi vắng các bạn gọi mấy nhân viên đến và đưa cho họ và bảo họ nếu không dùng thì cho ai cũng được. Và đến mấy bạn khác, các bạn sẽ không dùng và bảo mình là cầm lấy ít tiền đi, làm cái này vất vả lắm, lúc nào cần dùng tao sẽ gọi, các bạn chắc sẽ không có thời gian nghe mình giải thích vì còn bận những chuyện khác hay hơn.
Mình sẽ không lấy tiền vì mình đâu có đi xin, có thể không bán được hàng nhưng mà có khi các bạn lại đăng ký thành viên, rồi sau các bạn lại giới thiệu người khác, dĩ nhiên mình sẽ có phần trăm từ những bạn này.
Còn một bạn làm Bác Sĩ, có đến không ? Sợ gì mà không đến. Chắc nó lại đưa tiền cho mình, mình lại mắng vào mặt nó, nó lại quát lại mình.
- Thôi ông biến đi, tôi tiêm cho ông phát liều vắc xin bây giờ. Lớn đầu còn đi làm những điều ngớ ngẩn.
Cho dù thằng này có nói mình, thì mình vẫn không từ bỏ, con đường đi tới thành công đâu phải chỉ có hoa hồng.
Mình tìm đến cô bạn xinh đẹp làm bên ngân hàng.
Bạn ấy sẽ bận, và mình cố gắng chờ đợi, mình không thể đến nhà vì cơ quan sẽ có cơ hội mời tiếp đồng nghiệp của bạn.
Bạn sẽ bảo:
-         Nhà tớ đang dùng mấy loại khác chưa hết, để mình hỏi thêm mọi người xem có ai dùng không !
- À này, Phương ơi, thế bây giờ không làm XD à? cái này mình e không thích hợp với bạn !
- Mình nghĩ xây dựng chỉ tạm thời thất nghiệp thôi, Bạn hãy đi làm đúng chuyên môn của mình đi !
- Thiếu tiền à, thiếu ít thì mình cho vay, nếu nhiều vác sổ đỏ đến đây, mình sẽ đứng ra vay giúp!
Mình lại chào tạm biệt, vui vẻ đi đến với mấy bạn khác, bạn nào nữa nhỉ, bạn ở Sở Y tế, bạn ở Bộ NN và hai ,ba bạn nữa ,cho dù bây giờ là thời điểm kinh tế khó khăn thì thế nào cũng có bạn mua, có bạn khuyên từ bỏ, có bạn đăng ký thành viên. Kiểu gì mình cũng có lợi.
Như vậy, chỉ trong vòng một tháng, à không nửa tháng, có thể 10 ngày mình đã bắt đầu kiếm một khoảng kha khá , tối thiểu cũng phải 5 triệu, mà hơn 7 triệu. Biết đâu trong một ngày đẹp trời số tiền kiếm được có thể lên chục triệu. Và tháng sau hệ thống bắt đầu đã trả lương, mình sẽ lên cấp, cấp gì nhỉ Lục Bảo, à không Cấp Bạc. Mình sẽ được vinh danh, nhưng biết khi nào họ mới tung hô mình, cứ chờ đợi nhưng con đường tìm kiếm khách hàng thì mình phải tiếp tục.
Mình lại đi đến nhà thằng bạn, ngay gần hàng xóm vào buổi tối.
Mình mời chào nó, nó bảo mình.
- Mày đi làm đa cấp à, thôi chuyển nghề đi. Bán sổ xố, tao mua mỗi ngày một cái, biết đâu lại trúng. Ích nước, lợi nhà.
-
Mình còn một lượng khách hàng khổng lồ nữa, bạn trên FB.

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

TÍN HIỆU VUI

Bạn trong quê vừa gọi điện ra.
- Mày à, tao không ngờ cái phần kết của mày lại có phần bất ngờ đến vậy !
Mình bảo:
- Tao cũng định kết thúc, nhưng nghe chừng chưa đánh động được dư luận gì cả.
Bạn cười.
Hi hi, Tao đéo ngờ lại có thằng bạn biết viết văn, mà chưa thấy người chê mấy nhỉ. Mà trí tưởng tượng của mày phong phú ghê, tao cứ tưởng thật.
Mình nói.
- Có lỗi, lỗi chính tả, nhiều là đằng khác, nhưng tao sẽ rút kinh nghiệm.
Bạn lại há há.
- Dân BN mình thằng đéo nào chả ngọng, cứ L thành N, lẫn mẹ nó hết cả lộn.
Mình bảo nó.
- Lẽ ra phần kết nó phải ngắn gọn ,giờ tao lại đổi thành phần quan trọng: Tiêu đề.  CHIẾN LƯỢC KINH DOANH.
- Được, được hay đấy. cứ thế mà phát huy, thôi nhé.
Bi bi.
- cạnh, bên kia đã cúp máy rồi,


MỘT KIỂU KINH DOANH - PHẦN 13 - " LÊN ĐỒNG " TẬP THỂ



Mình gọi điện cho nó.
-         Được rồi, tao đi. Thế có phải mặc đồng phục gì không ?
-         Không cần đâu, à có thể mày mặc áo trắng, quần đen sơ vin. Nếu comple thì càng tốt. Nó cười sảng khoái.
    Mình cúp máy ,lẩm bẩm:
- Đúng là đồ điên, nóng chết cha chết mẹ lại còn lê với táo.
Thực ra đang trong lúc nhàn rỗi, mình cứ đi xem sao, biết đâu lại có vài điều thú vị gì chăng.
Buổi chiều, đúng giờ mình mặc chiếc quần đen và cái áo phông trắng đi dép, có vẻ hơi lôi thôi, nhưng chẳng sao vì đó là đi chơi mà, mặc thấy thoải mái là được.
5 giờ chiều, cả cái sân Quần Ngựa chật cứng, mình gửi xe – 5000 đ/1 vé, biết tìm nó ở đâu, đang băn khoăn thì điện thoại lại reo vang.
- Đến đâu rồi ?
- Tao đang đứng gần cái cột đèn cao cao chỗ cổng.
- Mày đi vào chỗ gần cổng 4 của cung Văn Hoá đi, đội mình đang ở đấy. Chen chúc mãi cũng tìm được chỗ đó, đúng là một ngày hội, mình không thể nghĩ rằng qui mô của nó lại khủng đến vậy, nào cờ quạt, băng rôn, khẩu hiệu, những bức chân dung. Đa số mọi nguời ở đây đều mặc đồng phục của công ty, có mấy điểm bán áo 50 K/1 áo. Ngừòi ở đây chủ yếu là các vùng quê nhiều, cho dù có ăn mặc đồng phục thì cũng không khó để nhận những vẻ mặt nhếch nhác, những ánh mắt lạ lẫm nhưng tất cả đều toát lên một niềm hạnh phúc khó tả. nhìn xung quanh đủ thứ biển của các đoàn, Quảng Ninh, Hải Phòng, Thanh Hoá, TP Hồ Chí Minh….
Cái nóng bức của mùa hè , sự ngột ngạt ở chỗ đông ngừoi làm mồ hôi mình chảy dòng dòng, mệt mỏi xen lẫn bực tức.
Nó thấy mình, hồ hởi vui lắm, đưa cho mình cái vé. Nó dặn.
-         Khi nào đựơc phát quà (1 lọ thực phẩm chức năng -290.000 đ/1 lọ ) nếu ông dùng thì ông đưa tôi 200 k tiền vé ,còn không dùng thì lấy hộ tôi.
Những người thuộc nhóm của nó, có cả bố nó, em nó, vài người hàng xóm và bạn bè của nó.
5h30 các cổng hội trường bắt đầu mở. hàng đoàn ngừoi xếp hàng, cuối cùng thì mình cũng qua cổng. Nhận một cái túi trong đó có một chai nước nhỏ, một cái bánh mì ruốc Kinh Đô, một quyển sách nhỏ nói về công ty. Vào trong nhà, các chỗ ngồi chật như nêm , những tiếng hò reo, phất cờ, ảnh chân dung các thủ lĩnh. Mở quyển sách ra ,dù dưới ánh đèn mờ ảo mình cũng cố xem qua giới thiệu về công ty. Công ty K- L có mặt ở khoảng 20 nước trên thế giới, chủ yếu là ở Đông Nam Á, và các nước phát triển như  Mỹ, Pháp, Đức … hàng loại các giải thưởng, nào là tập đoàn đa cấp uy tín nhất, nào là tập đoàn bán hàng chạy nhất internet.. v..v.. Mình cảm giác mọi giải thưởng thì công ty này đều có cả. Sau đó là những trang giới thiệu tên các thủ lĩnh. Có nhiều loại Thủ Lĩnh, từ Kim Cương, xuống Vàng, xuống Bạc rồi xuống đến Lục Bảo, đương nhiên thủ lĩnh cấp càng nhỏ thì càng đông. Một danh sách dài lê thê khoảng 300 người.
Đây là các thủ lĩnh, còn những thành viên bình thường thì không thể nào biết hết. Rất nhiều thành viên là những chàng sinh viên mới từ nhà quê lên, hăng hái kiếm việc làm với một khát khao của tuổi trẻ, mình sẽ kiếm được nhiều tiền từ khi còn học trên giảng đường, bố mẹ của họ sẽ tự hào là con mình mới ra thủ đô học đã là một nhân viên kinh doanh năng động và thành đạt.
Hôm nay, là một ngày để vinh danh thủ lĩnh.
Khai mạc chương trình là những hình ảnh hoành tránh của công ty K-L ở các nước từ Tây Âu, sang Mỹ rồi về đến Đông Nam Á cuối cung là đến VN, Các sản phẩm của công ty đựoc cac nhà khoa học chế biến ra, có hai nhà khoa học của K-L đã có giải No Ben – Y Học về sản phẩm TPCN này, mình nghe đến hãi, có lẽ đây là lần đầu tiên mình mới thấy những hình ảnh choáng ngợp như vậy. Loa đài ầm ỹ ,những tiếng hò reo ,cuối cùng khi đã ổn định thì buổi khai mạc bắt đầu.
MC giới thiệu các vị sang lập tâp đoàn, toàn những tên tuổi lừng danh nhưng mình thì không biết, rồi các vị TGĐ, CTHĐ quản trị phát biểu, chúc mừng K- L Việt Nam , chúc mừng vân vân và vân vân.
Rồi các tiết mục tặng hoa những ngừoi sáng lập ra công ty, tất cả các nghi lễ oai phong chẳng khác gì nghi lễ đón tiếp các nguyên thủ. Xen kẽ các tiết mục phát biểu là những tiết mục múa hát, sexy và man dại, những màn múa sắc mầu đại diện cho 5 hành: Kim - Mộc -Thuỷ -Hoả - Thổ..
Rồi đến phần vinh danh các thành viên, đông nhất là các thành viên Lục Bảo, sau đến Bạc, do quá đông lên đoàn ngừoi cứ đi lên rồi lại đi xuống ,chẳng được nói một lời cảm ơn.
Những người được nói là 4 thành viên Vàng và 1 thành viên Kim Cương.
Chẳng phải ngẫu nhiên hay cố ý sắp đặt mà 4 thành viên vàng đều là nữ, cái độ tuổi thì từ 40 - đến 50, cái tuổi bùng cháy để mà tắt cũng như phát biểu của họ.
Sau khi MC giới thiệu Vàng 1 đi ra,
 BTC trao hoa và quà xong thì Vàng 1 phát biểu.
-         Các bạn của tôi ơi! - Vàng 1 quay về Đông
-         Các bạn của tôi ơi ! – Vàng 1 quay về Tây, rồi những câu đó Vàng 1 quay về Nam, xuống Bắc, sau những tiếng ơi ơi ầm ầm. cả khán đài đã dần dần nóng lên.
Rồi bắt đầu cảm xúc dâng trào, Vàng 1 đã khóc khi có ngày vinh dự như ngày hôm nay, chỉ cách đây hai năm thôi, Vàng 1 mang đầy bệnh, gút, huyết áp, tiểu đường, may rủi thế nào Vàng 1 gặp các Sp của K-L, đúng là ở hiền gặp lành, bệnh dữ gặp thuốc Tiên, Vàng 1 khoẻ hẳn, anh em họ hàng đều vui mừng và bây giờ tất cả đều dùng sản phẩm đó và mọi người thì đều vui mừng phấn khởi, ai cũng bách bệnh tiêu tan.
Đến lượt Vàng 2 xuất hiện:
Vàng 2 là bác sĩ trong quân đội, vừa về hưu cũng là mất sức do mắc một số bệnh, mà với kiến thức trong đầu thì Vàng 2 nghĩ nó sẽ không thể khỏi, thế mà nhờ K-L mọi thứ tốt đẹp cứ như mơ, rồi những lời cám ơn.
-         Cám ơn những người sang lập ra K-L .
-         Cám ơn người được giải Nô ben .
-         Cám ơn gia đình ,bạn bè, những người đã và đang dùng sản phẩm…
-         Nói chung là cám ơn tất cả các lời cám ơn.
Tiếng vỗ tay rào rào, rào rào.
Đến lượt Vàng 3 ra sân, cũng làm các thủ tục nhận quà ,và hoa.
Cũng chào từ người già đến người trẻ, người ở xa đến người ở gần rồi Vàng 3 tiếp tục nói:
-         Tôi không ngờ tôi có ngày hôm nay, tôi đã thất nghiệp dài dài, chồng tôi thì què quặt, cuộc sồng của tôi như đi vào bế tắc. Rồi tôi găp K- L..
…, và các bạn biết đấy với thu nhập 50 triệu một tháng ,tôi đủ sức chăm lo cho chồng tôi, con cái ăn học đàng hoàng ,đi du lịch những chỗ sang trọng…

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

MỘT KIỂU KINH DOANH - PHẦN 12 - ( NHỮNG CÚ ĐIỆN THOẠI )



Về đến nhà ông bà nội, vừa mệt vì rượu vừa vì nắng. Nằm thở dốc, nhìn thấy ba cái lọ thuốc như cái lọ thằng Bình tặng mình, Mình hỏi Mẹ mình.
-         Bà lấy cái này ở đâu ?
-         Mua của Anh Bình bạn ngày xưa học cùng con đấy.
Trời ạ, mình vẫn thuờng nhắc nhở là đừng mua những sản phẩm mà ngừoi ta mang vào tận nhà bán thế mà không ngờ bà đã mua rồi.
Mình không dám trách các cụ, sợ các cụ buồn mình bảo?
-         Thế nó bán cho bà giá thế nào ?
-         Có 260.000 đồng thôi, nó bảo đấy là gia nội bộ, còn giá niêm yết thì 299.000 đồng.
Với cái mặt hang thực phẩm chức năng này mà bán cho các cụ già ở quê mà có tiền thì cứ là moi hết ra mua, gì chứ vấn đề sức khỏe người nào chả thích.
Bà kể, mới đầu thì cũng chẳng muốn mua, thế mà anh ấy cứ kiên trì, gọi điện, rồi giải thích , mấy đứa em của anh ấy cũng đi bán nhưng hình như chúng nó không bán được thế là vẫn làm nghề hàng sáo.
Mình hỏi :
-         Thế bà có thấy khỏe hơn không ?
-         Cũng đỡ đỡ,
-         Mình nhìn bà, vẫn như trước có thấy hơn gì đâu.
Mình bảo:
-         Con thấy bà vẫn thế mà vẫn gầy gầy thế thôi.
Bà lại thật thà:
-         ừ có khi vẫn thế, nhưng mà anh ấy cứ gọi điện rồi hỏi,có thấy khỏe không? Khỏe không. Mấy lần như thế, thế là bà bảo khoẻ rồi ,tốt rồi.
-         Ôi trời, đúng là bà già,- Mình ngán ngẩm quá.
Bà bảo, thấy anh ấy nói là: - Nếu bác không khỏe thì lấy thêm 3 lọ nữa, bởi vì chất độc trong bác nhiều lên phải dùng nhiều nó mới sạch được.
Bà già thấy sợ tốn tiền nên nói :
- Bác khỏe rồi, bác tốt rồi, tốt rồi.
Buổi tối, Thẳng Bình lại gọi cho mình, hỏi có say không. Rằng thì nó cũng say lắm nhưng uống mấy viên thuốc đặc trị lại tỉnh hẳn, chiều lại đi giao hàng mấy nơi.
Nó cứ nài nỉ mình đi cà phê, mình kiên quyết từ chối, nó lại tiếp tục bô lô, ba la.- Nào là bà A uống thuốc hết bị huyết áp, ông B dùng mấy lọ hết tiểu đường…
Mình mệt mỏi, bỏ điện thoại ra xa cứ để nó độc diễn một mình, nói thêm được 2 phút thì nó cũng tắt máy.
Mình cứ tưởng mọi chuyện có lẽ vẫn dừng ở đó, nhưng không phải đến 2 tuần sau mình mới dứt điểm thóat khỏi chuyện tửong vặt như không vặt này.
-         Hôm sau về Hà Nội, đưa hộp thuốc thằng bạn tặng lại cho Gấu, Gấu không uống, cũng cấm mình uống, yêu cầu mang trả. Thằng Bình thì cách ngày lại điện cho mình, động viên mình uống. Có lẽ nó cũng thấy mình quá hiểu cái tuổi thơ của nó cũng như chuyện yêu đương của nó trong làng nên nó chuyển sang bài khác.
Hôm đó sang thứ 7, nó gọi điện. Mình cố gắng không nghe máy thì một lúc sau nhận được tin nhắn.
-         Chiều nay 5 h30, Mày lên cung thể thao quần ngựa với tao nhé hôm nay, kỷ niệm 5 năm thành lập công ty của tao, vé mời tao đã nhận rồi, mà mỗi vé trị giá 200 K đấy , không đi thì không có bạn bè đâu nhé.
Kiểu này thì căng rồi.

Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

MỘT KIỂU KINH DOANH - PHẦN 8 - LẦN ĐẦU LÀM CHUYỆN ẤY

Cái đêm mà thằng Bình xem phim sex đó ,về nhà nó không ngủ được, nó nghĩ những cảnh làm tình trong phim, khác xa nó tưởng tưởng, sao mà bẩn thỉu thế nhưng mà rất kích thích, nó mơ mơ màng màng, nó mơ nó là một diễn viên nam trong phim đang mơn trớn người đàn bà, rồi từ từ cởi những cái áo, áo ngòai rồi áo lót  mỏng tanh, rồi đến chiếc quần lót...mới mớ đến đât thì nó chợt tỉnh giấc ,một luồng chất lỏng trắng phọt ra.
Nó tỉnh dậy, vừa tiếc vừa cảm thấy sung sướng.
Thằng Bình không ngờ là bộ phim sex đó có mức độ ảnh hưởng đến nó ghê gớm đến như vậy, thỉnh thoảng nó lại một lần thủ dâm. Nó chú ý đến con Hạnh nhiều hơn và nó quyết tâm yêu cho bằng được.
Đêm nay cũng vậy, nó lại cồn cào ruột gan, nhớ người yêu quá. Không biết tâm hồn hai đứa có đồng điệu không nhưng mà sao nhớ thế, nó muốn trở thành người đàn ông.
- Hôm sau ,sáng sớm nó đã đến gần nhà con Hạnh, chờ cho Bố Mẹ con Hạnh đi làm, nó đã lò dò sang.
Con Hạnh đóng kín cửa , kêu ốm không nói chuyện, thằng Bình sẽ sẽ quay về nó chỉ sợ bị hàng xóm nhà con Hạnh nhìn thấy. Về nhà lấy xe lại tiếp tục làm công việc hàng sáo.
Tối thứ 4, trời vừa sẩm tối con Hạnh đã tìm tới nhà nó.
- Anh Bình, mình đi chơi đi, em muốn nói chuyện này.
Thằng Bình ăn vội bát cơm, bỏ mặc tất cả đó cho những đứa em dọn đồ. Nó lấy chiếc xe thồ chở Con Hạnh đi ra tít đầu bờ Sông.
Bờ Sông cách xa làng nó khoảng 1 km, ban đêm ở đó chẳng có bóng người, thỉnh thoảng có bóng đèn pin đi soi ếch trong những đêm mưa mà thôi.
Con Hạnh đã khỏi ốm, thấy vui lắm, vì ngày mai thằng Bình sẽ ra Hà Nội để xem kết quả buổi kiểm tra.
Khi hai đứa đã ngồi cạnh nhau sau khi tháo chiếc áo mưa ở sau xe thồ, thời đó đi hàng sáo bao giờ người ta cũng mang theo áo mưa để phòng trời mưa.
Thằng Bình bảo:
- Em kể những công việc hôm ông đạo diễn kiểm tra đi ?
Con Hạnh bắt đầu kể.
Khi anh đi xem, bọn em bắt đầu công việc.
- Ông ấy đưa em lên tầng 2, đưa vào phòng thay đồ. Có hai tủ quần áo, một tủ toàn đồ lót, còn tủ kia thì các loại váy và áo. Quanh phòng có treo những bức ảnh khỏa thân em nhìn đến đỏ mặt.
Thằng BÌnh nóng mặt.
- Thế Lão đấy có động gì đến em không ?
- Anh Điên à, làm gì mà nóng như vậy,
- Không, ông ấy không làm gì ? như ông ấy hỏi em số đo 3 vòng.
- Thế em trả lời sao ?
- Em bảo không biết.
Lão ấy lại nói.
Em cởi quần áo ra, để anh kiểm tra .phải biết chính xác số đo 3 vòng thì chọn quần áo mới vừa.
Thằng Bình chẳng biết có còn nghe không ,nhưng nó bắt đầu bị kích thích mạnh mẹ, quên hết mọi lời nói. Từ từ cởi hết những bộ quần áo của ngừoi yêu ra. Nó gục đầu vào người yêu, làm những công việc của một diễn viên phim hạng 3 mà nó vẫn nhớ như in lần đầu.
Hơi thở của con Hạnh cũng trở lên gấp gáp hơn.
Và chúng bắt đầu trò chơi vợ chồng.

*
Sau cái lần đầu tiên đó, cả hai đứa như là không thể thiếu được nhau. Ngày hôm sau ,thằng Bình ra nhà ông Đạo diễn, Ông ta đưa cho nó những bức ảnh mà ông ta chụp cả buổi sáng, phải nói rằng những bức ảnh rất đẹp nhưng nó lại không muốn con Hạnh biết ,chỉ sợ nó thấy ảnh mình đẹp quá, lại sinh ra kiêu kỳ. Nó hỏi ông Đạo diễn.
- người yêu cháu có được castting không ?
- À, Bên anh lại hoãn làm phim đó rồi, em về Bảo Hạnh chờ nhé.
Nó mừng thầm trong bụng ,thế là yên tâm. Người yêu nó sẽ vẫn chưa thể thoát ra khỏi lũy tre làng.
Thằng Bình đi về ,nói với con Hạnh là những thước phim chụp nó đã bị cháy, còn việc đóng phim thì phải hoãn lại.
Con Hạnh cũng chẳng buồn, chẳng vui. Vì nó đoán rằng chắc mình cũng chẳng đỗ được.
Có một điều nó không nói với thằng Bình, buổi chiều đóng thử phim mà nó đã coi phim mẫu, có dòng chữ nhỏ ghi.
- Phim dành cho tuổi 18+
Nó chỉ hoàn thành được vai diễn sau khi ông Đạo diễn cho nó uống một cốc nước cam có mùi gì rất lạ.
Sau lần hai đứa ngủ với nhau ở bờ sông đó, chúng hay tìm đến nhau hơn. Thế rồi, cái gì đến cũng phải đến.

MỘT KIỂU KINH DOANH ( PHẦN 11 )



Khi tiếng loa phóng thanh của thôn báo tin buồn “….. Em Nguyễn Bích Hạnh đã từ trần do bị cảm đột ngột….. ”. Cả cái làng đó như có lửa, mọi lời bàn ra tán vào, ầm ỹ.
Đám ma nó diễn ra sau đó một ngày, đau thương và ân hận. Những ngừoi đi viếng đám ma đông lắm, bạn bè cũ, họ hàng hai bên, ai cũng tiếc đứa con gái xinh đẹp nhất trong làng, học giỏi thuộc diện nhất nhì cái lớp 10 b khi nó bỏ học giữa chừng. Ngừoi ta vẫn bảo “Hồng nhan, bạc phận” với nó thì là “ Hồng nhan, bạc mệnh ”.
*
**
Nỗi đau đến với ông bà Tích còn kéo dài, đám ma con Hạnh Nhà thằng Bình không một ai đến viếng, sau cái chết của con Hạnh 4 tháng, nó lấy vợ khác. Những lời ong tiếng ve trong làng về con Hạnh, về gia đình nhà nó được đồn thổi, đầy bi ai và khôi hài. Mọi điều bí mật chỉ có thằng Bình biết, ngừoi viết câu chuyện này cũng chẳng dám khai thác sâu thêm chỉ cố gắng nêu chi tiết để bạn đọc có thể hình dung.
Thằng Bình lấy vợ nhưng mãi chẳng có con, sau đó hai năm, nó bỏ vợ và bỏ luôn cả nghề làm hàng sáo. Khi nó lấy vợ, nó mua được cái xe máy đời 81, nó suốt ngày lêu têu và lao vào đề đóm.
Những năm 95 là kinh tế bắt đầu phát triển, nạn cờ bạc cũng phát triển theo, phát triển nhất là nạn số đề, cơn lốc đề đã cuốn bao nhiêu đứa thanh niên từ ngoan ngõan chở sang hư hỏng ,chuyện cờ bạc, mại dâm kéo về đến cả vùng nông thôn, thằng Bình lại lần nữa trắng tay.
*
**

 Quán Dũng Dê đã vắng khách, đồng hồ gần 1 giờ, hai thằng cũng uống hết gần nửa chai ruợu, chủ yếu là nó, mình nhấp môi.
Mình nói:
-         Đời đúng là lên voi xuống chó ông nhỉ?
Nó bảo:
-         Tôi thấy ông cũng vất vả, nhiều thằng kỹ sư xây dựng như ông bây giờ tòan ô tô cả, vợ đẹp con khôn. Còn ông vẫn lạch cạch cái xe máy rách.
Mình bảo:
-         Ừ cái số mình nó thế, thế này là được rồi, xã hội cũng phải có người này người kia.
-         Thế bây giờ ông ở đâu ? Mình hỏi nó.
-         Hà Nôi.
-         Chỗ nào ?
-         Ông không biết được đâu, tôi ở trung cư khu Mỹ Đình ấy.
-         Thế thì sao không hẹn ở Hà Nội lại về tận đây ?
-         Cũng như ông ấy, ở Hà Nội mà về đây làm việc đấy. Tôi làm việc chủ yếu ở Tỉnh mình, Bắc Giang, Hải Duơng, thỉnh thỏang mới xuống Hải Phòng, thỉnh thỏang mới ra Hà Nội họp.
Mình nghe vậy nhìn nó cứ như ngừơi trên trời rơi xuống.
 Ông làm gì ?
-         À tôi làm đại diện kinh doanh của công ty  (K…) ông cứ tra công ty tôi trên mạng thì ông rõ.
-         Lương ông thế nào ? mình hỏi nó.
-         Thế lương ông được bao nhiêu ? nó hỏi ngược mình.
-         Năm nay tôi đang nghỉ không lương, còn năm ngóai thì cũng khỏang dưới chục triệu.
-         Bèo thế! Nó thở dài.
-         Mình cũng thở dài ngán ngẩm theo, có khi nói thật số tiền lương nó lại bảo là mình ngu thế, mấy triệu mà cũng làm.
-         Nó nói tiếp.
-         Tôi á. Mỗi tháng ăn tiêu nhậu nhẹt cũng còn 20 triệu, vài tháng lại đi du lịch một lần vừa đi Malaixia về tuần trước.
Công ty kinh doanh gì ? Mình hỏi nó.
Nó không trả lời mình mà từ từ lấy cái túi đang sau lưng mà mình không để ý từ khi nó vào.
Nó để truớc mình 3 cái lọ rất đẹp tòan chữ nước ngòai nhưng cũng có phần chữ tiếng việt nhưng nhỏ, sau đó lấy quyển cataloge.
Mở ra đưa mình xem. Mình nhìn cái lọ có chữ thực phẩm chức năng.
Tôi sẽ biếu ông một lọ về ông dùng thử, uống tốt thì lấy vài lọ về dùng.
-         Thực phẩm chức năng, rất tốt cho sức khỏe. Ông mới ốm dậy dùng tạm 3 lọ. Giá mỗi lọ bán ngòai thị trường là 299.000 đồng, Nếu ông là thành viên công ty thì giá là 260.000 đồng.
-         Điều đặc biệt là, hắn cười hì hì:
 Nếu ông dùng thấy tốt, giới thiệu mọi người cùng dùng, ông sẽ được giảm giá và đặc biệt ông sẽ có lương.
-         Có lương à ? Mình hỏi lại.
-         Chứ sao, nó trả lời.
-         À kiểu này là kinh doanh đa cấp rồi.
Kinh doanh đa cấp là loại hình hiện nay đang phổ biến nó đã khiến bao nhiêu gia đình tan nát, mấy công ty kinh doanh trước đây tòan lừa đảo. Mình bảo nó:
-         Tao dị ứng với đa cấp.
-         ừ trước đây tôi cũng dị ứng lắm, phản đối là đằng khác. Nhưng xin ông hãy thay đổi cách nghĩ đi, cứ như tôi đây. Nếu không có đa cấp thì làm sao tôi được như ngày hôm nay: Nhà cửa này, xe cộ này. Ông chỉ cần làm việc 2 năm, thậm chí một năm có khi mức thu nhập hàng tháng của ông đều 20 triệu kể cả không phải làm việc.
Thời gian cũng khá muộn bây giờ là 1h 30 phút. Mình muốn dừng tại đây, có lẽ nó biết tính cách của mình nên nó cũng không giữ. Nó gọi chủ quán yêu cầu thanh tóan tiền. Mình định trả tiền, nó quyết không cho, mình bảo thôi thì campuchia. Nó mắng mình.
-         Mày quá lắm, có gì đâu. Cứ coi như là tao tặng quà vì mày ốm.
Nó nói thế thì tôi chịu, lọ thuốc thì nó bắt cầm vệ không uống thì cho các cụ hay vợ con ai uống cũng được, cái bột này chỉ cần hòa với nước sôi để nguội là uống OK.
 Mình tạm biệt nó, nó hẹn gặp lại vì hôm nay cũng muộn rồi , nói thật mình không đủ kiên nhẫn để nghe chuyện của nó, với mình nó không phải người bạn để mà tin tưởng.

MỘT KIỂU KINH DOANH ( PHẦN 10 )



Nó thấy mình lấy điện thoại ra xem đồng hồ sợ mình bỏ về sớm nó bảo:
Chuyện chính đã vào đề đâu? Bây giờ nghe tôi kể hết cuộc tình ngang trái đầu tiên của tôi,
chuyện tiếp tục của nó thì cả làng đều biết, từ trong nhà hai đứa rò gỉ các thông tin, rồi đến khi cãi nhau hang xóm đều biết. Chỉ có điều xem người trong cuộc nói xem có như bên ngoài mọi ngừơi đánh giá không?
-         Ừ tiếp đi – mình nói với nó.
Sau đó một tháng thì con Hạnh biết là mình có thai, nó dấu với mọi người và chỉ nói với Thằng Bình biết, Thằng Bình chẳng buồn, cũng chẳng vui, có vẻ thờ ơ.
Con Hạnh bảo Thằng Bình .
- Chúng mình cưới nhau anh nhé !
Thằng Bình bảo.
-         Nhưng mà bố mẹ em không đồng ý cho lấy anh, bao nhiêu lần đuổi anh về còn gì.
-         Nhưng mà cái thai của em là do anh, anh phải có trách nhiệm. Mặt nó nhìn như muốn khóc.
Con Hạnh muốn thằng Bình trực tiếp đến xin lỗi bố mẹ nó và bảo bố mẹ thằng Bình có cơi trầu để dạm ngõ. Thằng Bình cũng chả có gì là dứt khoát hay quyết tâm.
Con Hạnh không nói được thằng Bình nó định đi bỏ luôn cái thai đó, ý định của nó chưa được thực hiện thì mẹ nó phát hiện ra.
Bà Dung, mẹ con Hạnh là giáo viên dạy cấp một, chồng bà thì làm cán bộ huyện phụ trách ngành văn hoá. Gia đình nhà bà không phải giàu có nhất làng nhưng cũng rất khấm khá. So với những gia đình quanh năm làm ruộng thì nhà bà xứng đáng gọi là gia đình tri thức.
Thấy biểu hiện của con Hạnh có vẻ không bình thường, thỉnh thoảng đến bữa ăn cơm nó lại kiểu oẹ oẹ rồi chạy xuống nhà vệ sinh, đã thế thỉnh thoảng lại ra cây khế sau vuờn vặt vài quả khế chua về chấm muối, cái điều mà bình thường nó chả mấy khi động tới.
Bà Dung bị rời khỏi ngành khi bà sinh thêm đứa con thứ 3, hai đứa trước là gái ở quê mà không có đứa con trai thì hàng xóm nó cứ nói đểu thì cũng chẳng yên. Vì ông Chồng làm cán bộ huyện do đó ngừoi ta cũng cho nghỉ mất sức, không phải mang tiếng bị đuổi.
Bà Dung cho gọi con Gái vào phòng rồi tra hỏi.
-         Mày có thai phải không ?
-         Con Hạnh sợ dúm dó.
-         Dạ.
-         Với ai . Bà Dung hầm hầm.
-         Dạ.. dạ với Anh Bình con Ông Mộc
-         Trời ơi- Bà gào lên !
-         Đúng là nuôi ong tay áo. đồ ngu. Bao công nuôi dạy mày ăn học thế là đổ xuống sông, xuống biển rồi.
Ông Tích thấy vợ nói to, sợ hàng xóm nghe tiếng, quay vào mắng vợ.
-         Bà có im đi không, từ từ tìm cách giải quyết.
-         Tôi không im được, nó đang bôi tro trát trấu vào mặt gia đình mà ông vẫn bình tĩnh được à.
Con Hạnh khóc thành tiếng, cứ tu tu như đứa trẻ con, không ai hiểu được nội tâm của nó. Bố nó làm cán bộ, nói như thánh, như tướng, có mấy bài diễn văn hay phát biểu ở hội nghị thì cũng phải nhân viên viết cho, nhiều khi đọc còn nhầm. Tuy đồng lương của ông thấp nhưng thỉnh thoảng nhà nó cũng hay được người ta biếu quà, quà thì có đủ loại, lúc thì gói bánh, lúc thì cái cặp… nhưng trong đó đều có thêm cái phong bì.
Mẹ nó vẫn tiếp lời.cay nghiệt.
-         Cha mày, ngu lắm con ơi. Bao nhiêu đứa giàu có, con nhà các bác lãnh đạo cũng ướm hỏi không ưng bây giờ lại dính vào cái thằng mất dạy này.
Bố Thằng Bình – Ông Mộc, đi làm công tác xa ,làm công nhân xây dựng cho một công ty chuyên thuỷ điện nào đấy, cả năm chỉ về một hai lần, mà về thì cũng chả có tiền lại hay đánh chửi anh em nó. Hàng xóm còn đồn rằng ông này có bồ và còn có cả con riêng.
Mắng chửi con một hồi rồi bà Dung kết luận.
-         Mày hãy gọi cái thằng chết tiệt ấy đến đây.
Buổi tối, thằng Bình đến , nhìn dáng vè nó có vẻ sợ hãi nhưng đó chỉ là biểu hiện bên ngoài. Nếu những người tinh ý, ngừoi ta nhìn vào đôi mắt của nó chắc ngừoi ta nhận ra nhiều điều.
Sau khi ngồi vào bàn ngay ngắn. Bà Dung gọi ông Tích ra cùng ngồi, Bà Quát con Hạnh lúc này đang ngồi trong buồng.
-         Con Hạnh, mày ra đây.
Nghe cái giọng sắc lạnh của bà, thằng Bình run bắn.
Con Hạnh khép nép đi ra.
-         Thế nào ? hai đứa chúng mày tính sao ?
Hai đứa nhìn nhau rồi lý nhí:
-         Dạ ,chúng con sẽ cưới nhau à.
-         Cưới à, cưới cái cục cứt. cái loại đũa mốc lại chòi mâm son.
Thằng Bình cay lắm, nhưng nó không cãi, cái bản lĩnh lỳ lợm của nó thì Bà Dung biết, khi nó học lớp 1, bà dạy nó cho dù bà có đánh nó thì nó vẫn cứ nghịch ngợm, bẻ cây, đi học muộn, đủ trò.
Bà đã phải bao lần mời phụ huynh đến nhưng cũng chẳng ăn thua, cuối năm lớp 1 mà chữ nghĩa nó vẫn viết chả xong, nhưng vì thành tích chung cả lớp bà vẫn cho nó lên lớp.
chửi mắng mãi hai đứa, cuối cùng thì bà cũng phải dịu giọng.
-         Thôi, chúng mày mà yêu nhau thì tao cũng không ngăn cấm gì cả. Mày về bảo gia đình nhà mày thứ 7 ngày 10 âm lịch này sang đây nói chuyện hai gia đình.
Con Hạnh đã khóc hết nước mắt, khi nghe thấy điều này nó cũng chẳng vui lên được.
Thằng Bình ra về. Bà Dung nói với ông Tích.
-         Cũng may bấy giờ là tháng 7, mình tính toán để đầu tháng 8 cứoi. Lúc đó cái thai mới hơn 3 tháng.
Ông Tích nhẹ nhàng.
- Để gia đình nhà nó sang xem thế nào.?
Bà Dung đùng đùng.
-         Ông thì chẳng biết lo xa, mình phải sắp xếp tính toán trứoc, cho dù con nhà mình có chửa thì cũng cứ phải đàng hoàng, đã ai biết đâu.
Bà nói tiếp:
-         Về phần lễ , phải bắt nhà nó mang đầy đủ để mình không phải bù vào chuyện cỗ bàn. Cưới con gái cái làng này nó không mừng đựơc nhiều, chỉ trông chờ khách cơ quan của ông, cơ quan cũ của tôi, mình cũng đã đi bao nhiêu lần rồi.
Bà lại ngao ngán.
-         Cứ nghĩ về con là lại điên lên.
Ngày hai gia đình gặp nhau rồi cũng đến, đó là một cuộc nói chuyện khá căng thẳng và kéo dài. Các vấn đề có vẻ cũng ổn nhưng đến phần lễ cưới thì bắt đầu căng thẳng.
Bà Dung tuyên bố:
Lễ thì ngoài lợn 1 con 50 kg, chè 3 kg, thuốc sông Cầu 5 tút…. Thì tiền mặt là 5 triệu.
Ngừoi nhà thằng Bình gồm, mẹ nó, bác nó ( vì bố nó vẫn chưa về ) cả nó giật mình.
Bác nó nóng tiết:
-         Con bà có chửa trước mà bà còn lấy như thế à, bà muốn làm khổ chúng nó à.
Mẹ thằng Bình vốn là con ngừoi chịu đựng nhỏ nhẹ.
- Em xin hai bác, lấy chút gọi là thôi, nhà em khó khăn, thôi thì cũng con dại cái mang.
Bà Dung nói.
- Không được, con tôi đâu có phải là loại rơm rác, Bên Ông Bà về suy nghĩ đi ngày mai trả lời tôi cũng được. Tôi đâu phải bán con mà mặc cả như vậy.
Cánh nhà trai đi về rồi, mấy anh em nội ngoại nhà ông Tích và Bà Dư cũng xin phép ra về, chuyện tiền nong họ không ý kiến.
Cũng tối hôm đó, nhà thằng Bình họp họ, Nhà thằng Bình bây giờ bán hết mọi thứ cũng chẳng được 3 triệu vì thế cứ rối như tơ vò.
họ hàng nội tộc nhà nó thì bảo, nếu mà đòi cả tiền mặt thì thôi, để xem nhà gái có đến mà cho vội hay để cái bụng chềnh ềnh cho thiên hạ chửi vào mặt.
Thời đó, chửa trước khi cưới là cái gì đó rất nghiêm trọng đối với những gia đình ở quê ,đặc biệt gia đình Ông Tích đều là gia đình gia giáo.
Thằng Bình đứng lên phát biểu:
- Như thế này thì không cưới xin gì hết, cháu nói thật với các cụ . Cháu có đủ tiền nhưng sẽ không cưới , mình chẳng có gì phải sợ, cháu sẽ lấy vợ khác.
Nhà con Hạnh quá bất ngờ khi nghe cái tin này từ chính cái miệng thằng Bình, nhà nó biết tin này ngay buổi sang hôm sau vì ngay trong anh em nhà ông Đích cũng có người lấy chồng họ nhà thằng Bình.
Bố mẹ con Hạnh chưa biết nên sử trí thế nào, con Hạnh thì cảm thấy tất cả mọi cái đều đổ vỡ, nó đã không chịu được áp lực và nó đầu hang số phận. Với vẻ mặt bất cần ,buổi chiều hôm đó nó đạp xe ra phố mua về một vỉ thuốc ngủ xenluxen.
Bố mẹ con Hạnh nói nhau, Ông bảo bà tham, bà bảo ông không biết dạy con thế mà đòi đi dạy thiên hạ, .. rồi sau họ lại quay ra chửi rủa con Hạnh. Họ đâu có ngờ đêm đó là đêm cuối cùng của con Hạnh.
4h30 giờ sáng hôm sau, Bà Dung dạy cơm nước, khi đi vào buồng thấy có cả m giác lành lạnh, bà tiến đến giường con gái. Tiếng kêu thất thanh của bà làm cả nhà bừng tỉnh, mọi ngừoi đi vào, đèn đựoc thắp lên. Con Hạnh đã chết ngừoi lạnh toát cả vỉ thuốc ngủ không còn một viên. Nó ra đi không một lời chăng chối.
Hôm đó hình như ngày 13 tháng 7 âm lich. Nó ra đi khi mới 17 tuổi.